-
Toàn cảnh vụ triệt phá đường dây ma túy liên tỉnh cực lớn, tóm gọn 140 đối tượng tại TP.HCM -
Kim Soo Hyun nhập viện điều trị tâm lý giữa khủng hoảng, diện mạo hiện tại khiến nhiều người ngỡ ngàng -
Kỳ án hôn nhân nghìn tỷ: 10 năm hầu tòa và những nút thắt ly kỳ của bác sĩ nha khoa -
Cuộc đua nghẹt thở vào lớp 10 chuyên tại Hà Nội và TP.HCM chính thức bắt đầu -
Từ tháng 6, nghệ sĩ và KOL sai phạm sẽ đối mặt với "danh sách đen" -
Chiếc Maybach tháo bánh của bà Trương Mỹ Lan chốt giá gấp đôi, hai xe sang khác "ế ẩm" -
Việt Nam lên tiếng trước cáo buộc của Mỹ nhắm vào Đại tướng Raul Castro -
Nguyên Phó chủ tịch nước Nguyễn Thị Bình đón nhận Huân chương cao quý của Palestine -
Khởi tố hai nữ sinh quay clip đánh hội đồng bạn học dã man trong nhà vệ sinh -
Giữa ồn ào dư luận, Ngọc Sơn livestream tuyên bố tặng hết tài sản nếu xét nghiệm phát hiện chất cấm
Tâm sự
31/05/2017 22:49Tôi có quá đáng khi muốn tách khỏi cuộc sống với bố mẹ chồng
Tôi nên làm gì nếu như chồng không thực sự có ý định tách khỏi bố mẹ chồng dù thế nào chăng nữa?
![]() |
Vẫn là câu chuyện sống chung hay sống riêng với nhà chồng- tôi giãi bày trường hợp của mình, rất mong mọi người sẽ cho ý kiến xem liệu tôi có quá đáng và thiếu thông cảm với chồng khi đề cập đến việc ở riêng?
Vợ chồng tôi đều hơn 30 tuổi, có một con trai 7 tuổi, nghề nghiệp tương đối ổn với mức lương trung bình của chồng hơn 40 triệu, lương tôi khoảng 15-20triệu/tháng. Từ lúc cưới, chúng tôi sống cùng cả gia đình chồng gồm bố mẹ và một chị gái của chồng (chị có công việc ổn định, thu nhập tốt và không định lấy chồng). Bố chồng bị liệt lâu năm, không nói được và không đi lại được. Nhà tôi thuê một người giúp việc ở tại nhà để chăm sóc bố và làm việc nhà. Chị gái chồng và chồng dù có quan tâm đến bố nhưng thật ra không có vai trò gì trong việc chăm sóc bố.
Về quan hệ giữa tôi và gia đình chồng, phải nói rằng mẹ chồng và chị chồng đều rất tốt với tôi, còn tôi cũng sống thật lòng với cả nhà. Chúng tôi chưa bao giờ có mâu thuẫn gì đáng kể. Tôi luôn nghĩ rằng mình may mắn khi có mẹ chồng rất tốt và bản thân sẵn lòng sống cùng bà lâu dài. Còn với chị chồng, mặc dù không có mâu thuẫn nhưng tôi không có ý định sống chung với chị cả đời, theo tôi điều đó không hợp quy luật tự nhiên. Tất cả chúng tôi cùng với một bà giúp việc đang ở một căn hộ chung cư có 4 phòng ngủ.
Chuyện sẽ vẫn như vậy nếu như tôi và chồng không nghĩ đến việc sinh cháu thứ 2. Khi tính đến chuyện này, tôi không muốn tiếp tục cả gia đình gồm 4 người cùng sống chung như vậy nữa. Tôi cảm thấy cả 3 thế hệ khi ràng buộc với nhau thì làm cho nhau mất tự do. Đơn giản như việc con tôi cần yên tĩnh để học bài vào buổi tối, nhưng tôi tự thấy mình vô lý khi đề nghị mọi người ở phòng khách giữ trật tự cho cháu học bài trong phòng con ở cạnh đó - thực ra tôi làm gì có quyền đòi hỏi như vậy. Đáng nói hơn nữa là việc dạy con, khi cả gia đình có chừng đó người lớn và chỉ một đứa trẻ, người lớn nào cũng dạy cháu khiến cho con tôi dường như bị ức chế và ngày càng cáu bẳn. Có khi mỗi người lại dạy dỗ theo một kiểu khác nhau và cả nhà căng thẳng chỉ vì không bảo được cháu.
Từ những lý do trên và cả nhiều lý do khác (mà chắc ai cũng hiểu), tôi mong muốn được ở riêng, tốt nhất là nếu có thể thì ở cạnh ông bà để vẫn hỗ trợ được cho nhau. Vợ chồng tôi hiện không có tích lũy để có thể mua được một căn hộ ở đây. Chúng tôi chỉ có thể ở nhà thuê và tiết kiệm dần. Bố mẹ chồng còn có đất từ thời cha ông để lại, có nhà để cho thuê nhưng có lẽ mẹ vẫn thoải mái với việc sống chung cả gia đình như thế này và chưa có ý định thay đổi. Tôi coi trọng sự tự lập và tự do, không cho rằng bố mẹ chồng có nghĩa vụ phải lo cho chồng tôi chỗ ở một khi đã trưởng thành. Nếu có thì đó là điều tốt và chúng tôi biết ơn, còn nếu không chúng tôi phải tự làm ra và cũng không có quyền đòi hỏi.
Tôi muốn ra ở riêng để thực sự là một gia đình độc lập dù phải đi thuê nhà. Như thế dù vất vả hơn nhưng chắc chắn sẽ có nhiều điều tốt hơn cho cả gia đình lớn và gia đình nhỏ. Thế nhưng chồng không đồng ý, không muốn bàn luận với vợ về việc này. Anh cho rằng tôi suy nghĩ không thấu đáo. Mặc dù trong hai chúng tôi, chính chồng là người đầu tiên nói: "Ra ở riêng đi" trong lúc bực mình với mẹ chồng về việc dạy con, còn tôi trước đó chưa bao giờ nói với chồng câu đấy. Khi nghĩ kỹ lại, chồng tôi cho rằng mẹ chồng cần chúng tôi ở bên để cảm thấy yên tâm, rằng việc ra ở riêng sẽ tốn kém nhiều (thật ra điều này thì chưa chắc vì hiện nay khi sống chung chúng tôi cũng chi khá nhiều). Tôi không hối thúc việc ra ở riêng phải thực hiện ngay lập tức, điều tôi cần là mọi việc được trao đổi thẳng thắn để thống nhất quan điểm và có một kế hoạch cụ thể cho tương lai của gia đình nhỏ mà chúng tôi làm chủ.
Theo nhìn nhận của mọi người, liệu những điều tôi mong muốn có quá đáng? Tôi nên làm gì nếu như chồng không thực sự có ý định tách khỏi bố mẹ chồng dù thế nào chăng nữa? Cảm ơn mọi người đã lắng nghe chia sẻ.
Độc giả Minh
Theo VnExpress.net
- Chất lượng xăng E10 có thực sự đảm bảo khi sắp được bán đại trà trên thị trường? (15:23)
- Cristiano Ronaldo chạm mốc thu nhập 300 triệu USD, tiếp tục thống trị làng thể thao thế giới (15:20)
- Đám cưới của Taylor Swift và Travis Kelce có thể vắng bóng một số khách mời vì quy định ngặt nghèo (15:15)
- Hyundai triệu hồi khẩn cấp gần 425.000 xe do loạt lỗi nguy hiểm (15:13)
- Câu chuyện cô gái mất 7 năm thanh xuân và 1 tỷ đồng khiến mạng xã hội xôn xao (15:03)
- Toàn cảnh vụ triệt phá đường dây ma túy liên tỉnh cực lớn, tóm gọn 140 đối tượng tại TP.HCM (41 phút trước)
- “Thư tình gửi bà nội” gây sốt phòng vé Trung Quốc dù không có ngôi sao nổi tiếng (46 phút trước)
- Trung Quốc rúng động vì vụ nổ mỏ than thảm khốc làm 82 người tử vong (51 phút trước)
- Chuyên gia đề xuất thiết lập chuẩn chất lượng thống nhất để minh bạch hóa thị trường vàng trang sức (1 giờ trước)
- Ngỡ ngàng cựu chiến binh chạy bộ 10 năm mắc suy thận: Sai lầm chết người từ thói quen tập luyện quá sức (1 giờ trước)
