-
Đêm tân hôn, chồng tái mặt khi mở quà của bạn thân, 2 tháng sau vợ vẫn chưa biết sự thật -
Dùng hình ảnh Huấn Hoa Hồng lập fanpage giả, giăng bẫy lừa hàng trăm người vay tiền online -
25 thiếu niên mang hung khí hỗn chiến, nguồn cơn bắt đầu từ những lời thách thức trên TikTok -
Nam thanh niên 22 tuổi tử vong sau va chạm với tàu hỏa ở TP.HCM -
Loạt meme khai giảng huyền thoại gọi tên Bi Béo: Con trai NSND Xuân Bắc ở tuổi 17 giờ ra sao? -
Cháy dãy ki-ốt bán rau lúc rạng sáng, người đàn ông tử vong, vợ bị bỏng nặng -
Máy cày bất ngờ lật úp, đè thiếu niên 14 tuổi tử vong thương tâm -
Cái kết đắng cho thiếu niên "bốc đầu" xe máy quay clip sống ảo trên mạng xã hội -
Người bị ung thư tuyến tiền liệt nên ăn uống thế nào? -
Hé lộ thu nhập siêu "khủng" của "Captain", "Anh Thỏ", "Người Nện" trong hệ thống Xôi lạc TV
Tâm sự
31/05/2017 22:49Tôi có quá đáng khi muốn tách khỏi cuộc sống với bố mẹ chồng
Tôi nên làm gì nếu như chồng không thực sự có ý định tách khỏi bố mẹ chồng dù thế nào chăng nữa?
![]() |
Vẫn là câu chuyện sống chung hay sống riêng với nhà chồng- tôi giãi bày trường hợp của mình, rất mong mọi người sẽ cho ý kiến xem liệu tôi có quá đáng và thiếu thông cảm với chồng khi đề cập đến việc ở riêng?
Vợ chồng tôi đều hơn 30 tuổi, có một con trai 7 tuổi, nghề nghiệp tương đối ổn với mức lương trung bình của chồng hơn 40 triệu, lương tôi khoảng 15-20triệu/tháng. Từ lúc cưới, chúng tôi sống cùng cả gia đình chồng gồm bố mẹ và một chị gái của chồng (chị có công việc ổn định, thu nhập tốt và không định lấy chồng). Bố chồng bị liệt lâu năm, không nói được và không đi lại được. Nhà tôi thuê một người giúp việc ở tại nhà để chăm sóc bố và làm việc nhà. Chị gái chồng và chồng dù có quan tâm đến bố nhưng thật ra không có vai trò gì trong việc chăm sóc bố.
Về quan hệ giữa tôi và gia đình chồng, phải nói rằng mẹ chồng và chị chồng đều rất tốt với tôi, còn tôi cũng sống thật lòng với cả nhà. Chúng tôi chưa bao giờ có mâu thuẫn gì đáng kể. Tôi luôn nghĩ rằng mình may mắn khi có mẹ chồng rất tốt và bản thân sẵn lòng sống cùng bà lâu dài. Còn với chị chồng, mặc dù không có mâu thuẫn nhưng tôi không có ý định sống chung với chị cả đời, theo tôi điều đó không hợp quy luật tự nhiên. Tất cả chúng tôi cùng với một bà giúp việc đang ở một căn hộ chung cư có 4 phòng ngủ.
Chuyện sẽ vẫn như vậy nếu như tôi và chồng không nghĩ đến việc sinh cháu thứ 2. Khi tính đến chuyện này, tôi không muốn tiếp tục cả gia đình gồm 4 người cùng sống chung như vậy nữa. Tôi cảm thấy cả 3 thế hệ khi ràng buộc với nhau thì làm cho nhau mất tự do. Đơn giản như việc con tôi cần yên tĩnh để học bài vào buổi tối, nhưng tôi tự thấy mình vô lý khi đề nghị mọi người ở phòng khách giữ trật tự cho cháu học bài trong phòng con ở cạnh đó - thực ra tôi làm gì có quyền đòi hỏi như vậy. Đáng nói hơn nữa là việc dạy con, khi cả gia đình có chừng đó người lớn và chỉ một đứa trẻ, người lớn nào cũng dạy cháu khiến cho con tôi dường như bị ức chế và ngày càng cáu bẳn. Có khi mỗi người lại dạy dỗ theo một kiểu khác nhau và cả nhà căng thẳng chỉ vì không bảo được cháu.
Từ những lý do trên và cả nhiều lý do khác (mà chắc ai cũng hiểu), tôi mong muốn được ở riêng, tốt nhất là nếu có thể thì ở cạnh ông bà để vẫn hỗ trợ được cho nhau. Vợ chồng tôi hiện không có tích lũy để có thể mua được một căn hộ ở đây. Chúng tôi chỉ có thể ở nhà thuê và tiết kiệm dần. Bố mẹ chồng còn có đất từ thời cha ông để lại, có nhà để cho thuê nhưng có lẽ mẹ vẫn thoải mái với việc sống chung cả gia đình như thế này và chưa có ý định thay đổi. Tôi coi trọng sự tự lập và tự do, không cho rằng bố mẹ chồng có nghĩa vụ phải lo cho chồng tôi chỗ ở một khi đã trưởng thành. Nếu có thì đó là điều tốt và chúng tôi biết ơn, còn nếu không chúng tôi phải tự làm ra và cũng không có quyền đòi hỏi.
Tôi muốn ra ở riêng để thực sự là một gia đình độc lập dù phải đi thuê nhà. Như thế dù vất vả hơn nhưng chắc chắn sẽ có nhiều điều tốt hơn cho cả gia đình lớn và gia đình nhỏ. Thế nhưng chồng không đồng ý, không muốn bàn luận với vợ về việc này. Anh cho rằng tôi suy nghĩ không thấu đáo. Mặc dù trong hai chúng tôi, chính chồng là người đầu tiên nói: "Ra ở riêng đi" trong lúc bực mình với mẹ chồng về việc dạy con, còn tôi trước đó chưa bao giờ nói với chồng câu đấy. Khi nghĩ kỹ lại, chồng tôi cho rằng mẹ chồng cần chúng tôi ở bên để cảm thấy yên tâm, rằng việc ra ở riêng sẽ tốn kém nhiều (thật ra điều này thì chưa chắc vì hiện nay khi sống chung chúng tôi cũng chi khá nhiều). Tôi không hối thúc việc ra ở riêng phải thực hiện ngay lập tức, điều tôi cần là mọi việc được trao đổi thẳng thắn để thống nhất quan điểm và có một kế hoạch cụ thể cho tương lai của gia đình nhỏ mà chúng tôi làm chủ.
Theo nhìn nhận của mọi người, liệu những điều tôi mong muốn có quá đáng? Tôi nên làm gì nếu như chồng không thực sự có ý định tách khỏi bố mẹ chồng dù thế nào chăng nữa? Cảm ơn mọi người đã lắng nghe chia sẻ.
Độc giả Minh
Theo VnExpress.net
- Danh tính kẻ đột nhập vào thiền viện, phá hòm công đức trộm số tiền lớn (1 giờ trước)
- Xe tải chở máy múc bị lật đè trúng 2 xe máy, đôi vợ chồng tử vong (1 giờ trước)
- Cách cải thiện chứng ù tai, đau đầu tại nhà tự nhiên và an toàn (1 giờ trước)
- Phát hiện thi thể đôi nam nữ tử vong nhiều ngày trong nhà thuê ở TP HCM: Thông tin về nạn nhân (2 giờ trước)
- Kẻ sát hại 3 mẹ con ở Đồng Nai bị khởi tố 2 tội danh (2 giờ trước)
- Ba tôi, một doanh nhân thành đạt, để lại một gia sản đáng kể, nhưng cũng kèm theo những bí mật mà không ai ngờ tới (2 giờ trước)
- Indonesia gọi 21 cầu thủ nhập tịch đua vô địch FIFA ASEAN Cup với Việt Nam (3 giờ trước)
- Nepal ráo riết truy tìm két sắt chứa tiền, vàng của 20 ngân hàng bị lũ quét cuốn trôi (3 giờ trước)
- Kỷ luật Thứ trưởng Bộ Nông nghiệp và Môi trường Hoàng Trung (3 giờ trước)
- iPhone 18 Pro chưa xuất hiện, phụ kiện màu Dark Cherry đã rục rịch đón đầu (3 giờ trước)
