-
Cứu sống người phụ nữ ở Hà Nội định nhảy cầu tự tử vì một lý do đau lòng -
Từ năm 2026, bán hàng online trên sàn thay đổi lớn về thuế, ai được khấu trừ, ai phải quyết toán cuối năm? -
Tìm thấy 2 cây vàng trị giá hơn 300 triệu đồng người dân đánh rơi xuống sông Hương -
Hà Nội sẽ tổ chức câu lạc bộ làm quen giúp thanh niên kết hôn -
Sự thật về tin đồn "cán bộ công an bị đâm tử vong" gây xôn xao, công an cảnh báo khẩn -
Từ năm 2026, xe máy rẽ không xi nhan có thể bị phạt tới 14 triệu đồng, nhiều người bất ngờ vì mức xử phạt mới -
Bi kịch "ở rể": Thu nhập 25 triệu/tháng, nộp vợ gần hết vẫn không được quyền biếu Tết bố mẹ đẻ bằng nhà ngoại -
Đỉnh cao "Công ty nhà người ta": Hủy tăng ca cho nhân viên về xem U23 Việt Nam, tặng thêm suất thịt kho tàu gây bão MXH -
Phạt nguội "dồn dập" 24 giờ qua, camera AI ghi nhận loạt vi phạm giao thông khiến nhiều tài xế giật mình -
Thực hư quy định giáo viên phải vận động 95% phụ huynh đóng tiền mới được xếp loại xuất sắc
Giới trẻ
02/03/2025 16:21Cho đến khi mất, mẹ vẫn chưa biết bí mật con gái che giấu bao năm
Tôi sinh ra trong một gia đình nghèo, sống trong căn nhà cấp 4 đơn sơ, mái ngói cũ kỹ, mùa hè thì nóng bức, mùa mưa dột tứ phía. Tuổi thơ tôi lớn lên trong sự thiếu thốn nhưng chan chứa tình yêu thương của bố mẹ.
Thế nhưng, thay vì trân trọng điều đó, tôi lại mang trong mình nỗi mặc cảm. Khi lên đại học, bạn bè tôi đa số đều có nhà cao cửa rộng, điều kiện khá giả. Vì thế, mỗi lần ai đó ngỏ ý muốn đến nhà chơi, tôi đều tìm cách từ chối.
Tôi nhiều lần nói dối rằng bố mẹ mình định cư ở nước ngoài, ít khi về quê. Sự thật là tôi xấu hổ với ngôi nhà nhỏ và hoàn cảnh của mình. Tôi từng ước mình không phải con của bố mẹ và được sinh ra trong một gia đình nào đó giàu có hơn.
Những bữa cơm đạm bạc càng khiến tôi ước mơ về một cuộc sống giàu sang. Tôi tự nhủ mình phải học hành đàng hoàng, kiếm một công việc tốt để thoát nghèo. Nhưng cũng có lúc tôi nghĩ: Nhà nghèo thế này thì phấn đấu để làm gì?
Những suy nghĩ đó cứ giằng xé trong tôi.
Khi ra trường đi làm, tôi có bạn trai. Anh ấy là người giỏi giang, xuất thân trong một gia đình giàu có và gia giáo. Tôi càng không dám để anh biết hoàn cảnh của mình. Tôi vẽ một câu chuyện đẹp về mình: Là con nhà giàu, bố mẹ ở nước ngoài.
Mỗi lần anh ngỏ ý muốn về thăm nhà, thăm cô dì chú bác của tôi, tôi lại viện đủ lý do để từ chối vì sợ bại lộ mọi chuyện. Tôi sống trong vỏ bọc do chính mình tạo ra, ngày càng lún sâu vào sự dối trá.
Thi thoảng, tôi dùng tiền mình kiếm được mua những món quà đắt tiền biếu bố mẹ anh và bảo là quà bố mẹ tôi gửi từ nước ngoài về.
Suốt từ khi tự kiếm được tiền, tôi chưa từng mua biếu bố mẹ đẻ của mình một món đồ giá trị hay một gói thuốc bổ.
Rồi một ngày, mẹ tôi ốm nặng. Khi nghe tin, tôi vội vàng bắt xe về, chạy ào vào nhà và bật khóc trong vòng tay mẹ. Lúc đó tôi mới nhận ra, vì mải mê yêu đương, chạy theo những thứ hào nhoáng mà tôi đã bỏ quên bố mẹ.
Hơn nửa năm sau, mẹ tôi qua đời vì căn bệnh ung thư. Đau đớn và ân hận, tôi dằn vặt mình không thôi. Mẹ đã hy sinh cả đời vì tôi nhưng tôi lại xấu hổ vì mẹ.
Những ngày về tang mẹ, tôi nói với bạn trai mình có việc sang nước ngoài, anh cũng không nghi ngờ gì. Một thời gian sau, tôi chủ động chia tay bạn trai mà không giải thích lý do. Anh ngỡ ngàng và không hiểu vì sao tôi quyết định như vậy.
Trong lòng anh, tôi vẫn là cô gái con nhà gia giáo, giàu có. Nhưng chỉ có tôi hiểu, anh là một phần quá khứ dối trá mà tôi muốn xóa bỏ. Tôi không muốn sống như vậy nữa. Tôi đã sai lầm để khi có bạn trai, mẹ cũng không được biết.
Tôi muốn trở về làm chính mình, một cô gái nghèo nhưng tự hào có gia đình tốt.
Dù mọi thứ đã muộn màng, nhưng tôi vẫn còn bố. Tôi quyết tâm làm lại từ đầu để chuộc lại lỗi lầm. Tôi chăm chỉ làm việc, đạt được những thành công nhất định và đón bố lên ở cùng.
Từ đó, dù đi đâu, làm gì, yêu ai, tôi cũng kể với họ về gia đình, về bố mẹ và xuất thân của mình. Tôi không còn giấu giếm bất cứ điều gì.
Thế nhưng, có một điều tôi chưa bao giờ đủ dũng cảm thừa nhận với bố: những năm tháng tôi đã xấu hổ về gia đình, đã nói dối về bố mẹ mình.
Tôi luôn tự nhủ mình là một đứa con gái ích kỷ, xấu xa và có lẽ suốt đời tôi cũng không thể tha thứ cho chính mình. Nhưng tôi vẫn sẽ cố gắng bù đắp những năm tháng còn lại bằng tình yêu thương, sự chăm sóc dành cho bố.
Bởi vì bây giờ, tôi hiểu rằng, không có gì quý giá hơn gia đình.
Theo PV (VietNamNet)
- Mẹ của Thùy Tiên thông báo bất ngờ trên livestream, lần đầu nhắc đến con gái sau khi bị phạt 2 năm tù (17:09)
- Người yêu đe dọa tung clip riêng tư để "tống tiền", cô gái có pha xử lý khiến nhiều người ngỡ ngàng (17:06)
- Bảng giá xe Honda LEAD 2026 giữa tháng 1/2026: Giảm không phanh, lấn át Vision và SH Mode vì quá rẻ (52 phút trước)
- Cứu sống người phụ nữ ở Hà Nội định nhảy cầu tự tử vì một lý do đau lòng (53 phút trước)
- Từ năm 2026, bán hàng online trên sàn thay đổi lớn về thuế, ai được khấu trừ, ai phải quyết toán cuối năm? (1 giờ trước)
- Từ tranh cãi đời thường đến rơi vào cảnh tù tội, 2 anh em ruột ở Hà Tĩnh bị khởi tố chỉ vì 1 con bò (1 giờ trước)
- Đây là chiếc Galaxy S cao cấp full tính năng giá rẻ nhất Việt Nam, AI toàn diện áp đảo iPhone 17 (1 giờ trước)
- Chuyện lạ tại Malaysia: Lái xe 150km để bàn chuyện tái hôn, cặp đôi bị bắt vì ở chung phòng khách sạn (1 giờ trước)
- Tổng thống Trump bỏ ngỏ khả năng quân sự với Greenland, đối mặt với rào cản từ Quốc hội (1 giờ trước)
- Tìm thấy 2 cây vàng trị giá hơn 300 triệu đồng người dân đánh rơi xuống sông Hương (1 giờ trước)