-
Những ông bố đơn thân của màn ảnh Việt: Người nuôi 3 con khôn lớn, người dành hơn 20 năm chiến đấu vì con -
Thực hư vụ fan chi gần 100 triệu đồng "cày" vote bị ngó lơ: Á hậu Hương Giang chính thức lên tiếng trần tình -
Bảng giá xe Honda SH Mode 2026 tháng 6/2026: Giảm không phanh, được săn đón hơn Vision và LEAD vì rẻ -
Sơn Tùng M-TP và canh bạc tỷ đồng: Khi cái tầm vượt khỏi biên giới nhạc Việt -
Xăng E10 chính thức thế chân RON 95-III, giảm hơn 1.300 đồng/lít từ 15h chiều nay -
Vũ Thúy Quỳnh gây xôn xao vì khoảnh khắc ngồi lên đùi, thân mật với trai lạ tại tiệc tối, thực hư ra sao? -
Xăng E10 phủ sóng toàn quốc: Xe Toyota, Honda đời cũ đứng trước nguy cơ mất giá? -
BLV kỳ cựu nhất World Cup 2026 trên VTV là ai? Gia thế và sự nghiệp khiến nhiều người bất ngờ -
Diễn biến mới vụ đào móng công trình khiến nhà bên cạnh nứt toác, nguy cơ đổ sập, ai phải bồi thường? -
Người cha vụ bé trai 11 tuổi bị mẹ kế đánh tử vong kể con nhiều lần bỏ nhà đi, hé lộ câu nói của vợ hai
Gia đình
13/10/2025 14:04Khi tôi báo tin mình chỉ còn sống chưa đầy một năm, vợ không khóc mà hỏi một câu khiến tôi chấn động, 3 ngày không ngủ
Tôi từng nghĩ cuộc đời mình đã đạt đến ngưỡng hạnh phúc viên mãn. Vợ tôi, Mai, là người phụ nữ khiến ai gặp cũng phải ngoái nhìn. Cô ấy dịu dàng, chỉn chu, nói năng nhỏ nhẹ, biết cách cư xử. Hai con gái tôi, một đứa 7 tuổi, một đứa mới 4, như hai thiên thần nhỏ, suốt ngày ríu rít trong nhà. Cứ mỗi chiều về, nhìn căn nhà sáng đèn, nghe tiếng cười con, tôi lại thấy lòng bình yên đến lạ. Tôi đã tin rằng cuộc đời này, chẳng còn gì khiến mình sợ hãi.
Cho đến ngày cầm tờ kết quả xét nghiệm, tay tôi run lên. Bác sĩ nói bệnh của tôi là dạng hiếm, phát hiện muộn, thời gian sống có thể không quá 1 năm. Tôi ngồi lặng thinh cả tiếng đồng hồ, nghe tiếng tim mình đập dữ dội trong lồng ngực. Cả đời tôi chăm lo cho gia đình, chưa từng nghĩ có lúc chính mình lại trở thành gánh nặng. Tôi giấu Mai, giấu cả bố mẹ, chỉ nói là công việc căng thẳng, cần nghỉ ngơi thêm. Nhưng đêm nào tôi cũng mất ngủ, nhìn hai con say giấc mà tim nhói đau.
Một tháng sau, tôi quyết định nói thật với Mai. Tôi không muốn giấu cô ấy nữa. Tôi nói bằng giọng bình thản nhất có thể, mong tìm kiếm sự an ủi động viên. Mai im lặng khá lâu rồi hỏi: "Bệnh này… có thể chữa khỏi không?". Tôi lắc đầu, cô ấy cúi xuống, đôi mắt rưng rưng, giọng run rẩy hỏi tiếp: "Thế nếu điều trị kéo dài sự sống, tốn nhiều tiền không anh?".
Câu hỏi ấy khiến tôi hụt hẫng. Mai không động viên, không an ủi, không ôm lấy tôi mà chỉ quan tâm liệu có tốn nhiều tiền chữa trị không. Tôi hiểu ai cũng sợ mất tiền, sợ mất an toàn tài chính nhưng với tôi, câu hỏi đó như lời tuyên án rằng tình yêu mà tôi từng tin tưởng, hóa ra mỏng manh đến thế, vẫn không thoát khỏi nỗi lo "tốn tiền".

Từ hôm đó, Mai trở nên yên tĩnh và kín kẽ lạ thường. Cô ấy nói muốn đứng tên chung sổ tiết kiệm cho tiện chi tiêu, muốn nắm rõ các khoản đầu tư của hai vợ chồng . Tôi nhận ra cô ấy đang sợ tôi tiêu hết tài sản vào bệnh viện, sợ tương lai của vợ và hai con tan theo những hóa đơn viện phí. Tôi hiểu nhưng vẫn không sao nuốt nổi nỗi cay đắng ấy.
Một buổi tối, khi tôi vừa từ bệnh viện về, thấy cô ấy đang nói chuyện điện thoại, giọng thì thầm: "Anh ấy yếu lắm rồi, chắc chẳng làm được gì nữa… Con phải tính trước thôi". Tôi đứng ngoài cửa, nghe rõ từng chữ, người phụ nữ mà tôi từng nghĩ sẽ nắm tay mình đến cuối đời, hóa ra lại tính đường trước khi tôi ngã xuống.
Đêm ấy, tôi ngồi một mình trong phòng khách, nhìn khung ảnh cưới trên tường. Khuôn mặt cô ấy trong tấm ảnh vẫn đẹp như ngày nào, còn tôi, người đàn ông đang dần mất đi sinh lực sống, chỉ thấy trong tim một khoảng trống lạnh buốt. Sau 3 ngày không ngủ, tôi nghĩ mãi rồi quyết định viết đơn ly hôn.
Sáng hôm sau, tôi đặt tờ đơn trước mặt vợ. Mai sững sờ, tôi nói khẽ rằng anh không trách em, anh hiểu con người khi sợ hãi thì thường ích kỷ, giờ anh chia nửa tài sản cho em, nửa còn lại anh sẽ gửi về cho bố mẹ để báo hiếu, còn anh không cần gì nữa.
Cô ấy bật khóc, nói rằng tôi hiểu lầm, rằng cô ấy chỉ muốn lo cho con. Tôi không đáp lại vì tôi đã quá mệt mỏi để phân định đâu là thật, đâu là giả.
Khi ký tên, tay tôi run đến mức chữ viết ngoằn ngoèo, nhòe cả mực. Tôi biết, mình không chỉ chia tay người vợ, mà còn chia tay cả niềm tin cuối cùng vào hạnh phúc. Phải chăng chỉ đến khi biết mình sắp rời khỏi thế gian, người ta mới thật sự nhìn thấy rõ lòng người bên cạnh? Và nếu vậy, có đáng buồn không khi điều tôi thấy lại là sự lạnh lẽo đến tận cùng? Tôi nên làm gì với quãng thời gian ngắn ngủi còn lại của mình, tiếp tục chữa bệnh, hay chỉ đơn giản là học cách chấp nhận sự cô đơn trước khi nhắm mắt?
- Siết quản lý tài khoản "ngủ đông": Ngân hàng có thể đóng tài khoản bỏ quên trên 3 năm (04/06/26 23:43)
- Công ty bán hàng đa cấp Amway bị phạt 410 triệu đồng (04/06/26 21:36)
- Kiệt tác triệu đô Bugatti Centodieci tái xuất: Mức giá không tưởng cho siêu phẩm giới hạn 10 chiếc toàn cầu (04/06/26 21:25)
- Vừa trở về sau kỳ tích Á hậu 2 quốc tế, Hương Giang bất ngờ ngồi ghế nóng Miss Grand Vietnam 2026 (04/06/26 20:59)
- Ẩm thực Việt Nam thăng hoa: Thêm hai nhà hàng tại Hà Nội và TP.HCM chính thức đón sao Michelin (04/06/26 20:48)
- Atletico Madrid bị hét giá 100 triệu euro cho Mason Greenwood (04/06/26 20:39)
- Lãnh tụ tối cao Iran tuyên bố Mỹ - Israel đã đổi cách tấn công: Người dân cần cực kỳ cảnh giác 1 điều (04/06/26 20:14)
- Hà Nội: Công an điều tra vụ thiếu niên 16 tuổi bị đánh đập, kéo lê trên nền bê tông (04/06/26 19:30)
- Úc thu hồi khẩn cấp thực phẩm chức năng và kẹo do nguy cơ lẫn dị vật, Bộ Y tế Việt Nam ra cảnh báo (04/06/26 19:01)
- Việt Nam lên tiếng trước phát biểu của Trung Quốc và Hà Lan về sự việc ở quần đảo Hoàng Sa (04/06/26 18:27)