-
Cảnh báo từ Cục CSGT: Đã bán hoặc cho tặng xe, chủ cũ cần làm ngay điều này để tránh rắc rối pháp lý -
Khi đàn ông đối diện việc cưới mẹ đơn thân: Sự tỉnh táo nghiệt ngã hay bản lĩnh của lòng bao dung? -
Chi tiết 34 điểm bắn pháo hoa tại Hà Nội dịp Tết Nguyên Đán 2026, bao gồm tầm cao và tầm thấp -
Phía sau khoản thưởng Tết "khủng" của chồng: Lời tiết lộ từ vị sếp khiến tôi trăn trở -
Tử vi Chủ nhật ngày 1/2/2026 của 12 con giáp: Mùi tốt số, Tuất rủng rỉnh tiền tiêu -
Bức xúc trước loạt ảnh, video AI gán ghép Đình Bắc và Á hậu Châu Anh để câu view -
Lời khai khó chấp nhận của nam công nhân bị bắt vì sàm sỡ đồng nghiệp chưa đủ 16 tuổi ở Đồng Nai -
Vụ 6 cựu chiến binh kêu oan: Tòa tuyên mức án đúng bằng thời gian đã chấp hành xong -
Trường đưa ra 2 quyết định nóng sau vụ giáo viên sửa bài thi đúng thành sai để "dìm" điểm học sinh -
TP.HCM: Cận cảnh hiện trường vụ cháy nhà dân, khói đen mù mịt bao trùm
Gia đình
28/07/2025 15:13Sốc nặng khi thấy tin nhắn chồng gửi đi lúc nửa đêm, tôi sống vật vờ cả tháng trời sau đó cho đến khi được mẹ chồng "khai thông"
Tôi vốn là người sống thiên về cảm xúc, tin vào tình yêu, đặc biệt là tình yêu của chồng. Từ ngày lấy nhau, anh chăm sóc tôi từng li từng tí, sáng dậy sớm nấu cơm cho tôi mang đi làm, chiều đón tôi từ công ty về, cuối tuần cũng không nề hà nấu nướng dọn dẹp. Bạn bè, đồng nghiệp nhìn vào đều nói tôi sướng như bà hoàng. Và chính tôi cũng tin điều đó, tin đến mức chưa từng mảy may nghi ngờ hay kiểm tra điện thoại anh.
Cho đến hôm đó, tôi đang định chuyển vài tấm hình du lịch từ điện thoại anh qua máy tính thì thấy màn hình hiện lên tin nhắn mới. Dòng chữ đầu tiên: "Anh nhớ em lắm, ngày mai là sinh nhật em tròn 25 tuổi, chúc mừng sinh nhật cô bé của anh nhé, mãi thương em".
Tôi tưởng mình nhìn nhầm. Nhưng không hề, tin nhắn gửi đi lúc 23h50 đêm qua, ngay khi tôi đang nằm ngủ bên cạnh anh. Số lạ, không lưu tên, chỉ là một dãy số vô hồn nhưng lại khiến tôi nghẹt thở.
Tôi không nói gì, âm thầm để điện thoại lại chỗ cũ, lẳng lặng lên giường nằm, mặt quay đi phía khác, cả đêm mắt mở trân trân vào bóng tối.
Những ngày sau đó, tôi sống như người mộng du. Đi làm như cái xác không hồn, về nhà giả vờ vui vẻ, không dám hỏi anh một câu, cũng không dám mở lại điện thoại để tìm hiểu thêm. Tôi sợ chạm vào thêm sự thật nào đó còn đau hơn. Tôi vật vờ như thế gần cả tháng, vừa đau đớn, vừa tức giận, vừa căm ghét chính mình. Chồng có lẽ cũng thấy sự khác lạ của tôi nên hết lòng quan tâm, hỏi han chăm sóc, nhưng anh càng như thế tôi càng bực bội, cảm giác giả dối muốn phát điên lên được.

Cho đến một buổi chiều mưa, tôi tan làm sớm, 2 vợ chồng chạy xe qua nhà bố mẹ chồng biếu ông bà ít đồ. Vừa thấy chồng tôi, bà đã chạy vào phòng, lấy ra một chiếc điện thoại cũ kỹ bảo chồng tôi xem bị sao mà bà mở không lên. Chồng tôi bấm bấm vài cái, tháo cục pin ra rồi lắp lại vào, sau đó anh sạc điện thoại.
Tôi để đồ trong bếp cho bố mẹ xong thì lên phòng khách, thấy điện thoại cũ nên cũng ghé vào xem. Chồng tôi đang bật máy lên, vừa khởi động xong, điện thoại liền nhảy ra một loạt tin nhắn. Tôi sốc khi đó chính là tin nhắn khiến tôi mất ăn mất ngủ cả tháng nay.
Tôi cố nén sự kinh ngạc của mình, giả vờ không nhìn thấy gì rồi lại đi xuống bếp. Mẹ chồng đang nhặt rau, tôi liền hỏi bà về chiếc điện thoại cũ kia. Bà thở dài nói: "Hồi sinh viên, chồng con đi tình nguyện ở vùng cao, nhận một đứa bé làm em gái nuôi, thỉnh thoảng lại gửi tiền cho. Đến khi con bé 19 tuổi, xuống đây học thì mắc bệnh rồi qua đời. Chồng con giữ điện thoại của con bé, thỉnh thoảng lại nhắn tin vào đó cho đỡ buồn. Sau khi cưới con thì nó nhờ mẹ giữ hộ vì không muốn con biết chuyện lại suy nghĩ, nhưng mẹ thấy chuyện này có gì mà phải giấu đâu chứ".
Đêm đó, tôi lục lại điện thoại anh. Đúng là ngoài tin nhắn kia, không còn gì khả nghi, không có hình ảnh, không có cuộc gọi, không có một dấu vết nào của phản bội.
Tôi khóc, lần đầu tiên trong đời tôi khóc mà không biết mình đang khóc cho điều gì, cho sự nhẹ nhõm, cho một tháng sống trong đau khổ oan uổng, hay cho một nỗi đau, một tình thương mà anh chưa bao giờ kể cho tôi nghe.
Từ hôm đó, tôi cố gắng hiểu anh hơn. Học cách lắng nghe thay vì tự tưởng tượng nhưng trong lòng tôi vẫn luôn tự hỏi lẽ ra anh có thể nói, sao lại chọn giấu kín? Tôi nên làm gì để anh tin rằng tôi có thể hiểu, chỉ cần anh chịu mở lời?
- Nữ công nhân gục chết khi đang hát tiệc tất niên ở TPHCM: Hé lộ tình tiết bất ngờ từ camera nhà hàng (01/02/26 22:51)
- Lời khai lạnh người của kẻ sát hại công an rồi thản nhiên về nhà tắm rửa, thay đồ dính máu (01/02/26 22:40)
- Công an thông tin mới về vụ cướp ngân hàng ở Gia Lai, kêu gọi người dân góp sức truy bắt 2 nghi phạm (01/02/26 22:22)
- Xuân Son đá hỏng phạt đền, CLB Nam Định bị Thanh Hóa cầm hòa (01/02/26 22:10)
- Văn Hậu lại chấn thương, phải rời sân trên cáng (01/02/26 21:46)
- CLB CAHN chấm dứt chuỗi bất bại của Ninh Bình trong trận cầu bùng nổ bàn thắng (01/02/26 21:31)
- Hà Nội tính xây bể ngầm khổng lồ dung tích 125 triệu m3 để chống ngập (01/02/26 21:06)
- Hà Nội ban hành Quy chế hoạt động Ban Chỉ đạo về phát triển Hệ thống camera giám sát tập trung (01/02/26 20:55)
- Giá vàng chiều 1-2 tiếp tục neo đỉnh cao, thị trường trong nước lặng sóng giữa biến động mạnh của giá vàng thế giới (01/02/26 20:43)
- Bé gái 12 tuổi mất tích bí ẩn khi đạp xe đi tìm ông ngoại, gia đình đau đớn phát hiện thi thể (01/02/26 20:33)