-
Danh tính 2 công nhân tử vong dưới hố ga ở TP.HCM, đau đớn khi biết nguồn cơn sự việc -
Lý do khiến Gia Lai phải xác minh lại hoàn cảnh gia đình nhận nuôi bé gái bị vùi lấp ở vườn cao su -
Cày cuốc 6 năm trả nợ 3 tỷ cho chồng, ngày dứt nợ tôi "ngã ngửa" khi bị đòi ly hôn vì... quá xấu -
Choáng váng phí dọn vệ sinh 51 triệu/tháng: Sở "tuýt còi" khẩn vụ Ban phụ huynh thu 624 triệu -
Drama ái nữ nhà đại gia "bóc phốt" gia đình trọng nam khinh nữ: Cú "quay xe" phút chót gây ngỡ ngàng -
Dự báo mới nhất thời tiết Tết Nguyên đán 2026: Miền Bắc đối mặt rét đậm rét hại, mưa lớn có xuất hiện đúng kỳ nghỉ? -
Nghệ thuật phản ứng khi nhận thưởng Tết "khủng": Tiền thưởng có thể giống nhau, nhưng đẳng cấp nằm ở lời nói -
Vụ nhân viên cầm xẻng "dọa" khách Tây ở Nha Trang: Lộ diện nhiều sai phạm tại bar Bluesea Beach -
"Đổi chủ" huy chương Nobel Hòa bình: Món quà bất ngờ của lãnh đạo đối lập Venezuela dành cho ông Donald Trump -
Tứ kết U23 châu Á: Cởi bỏ áp lực, U23 Việt Nam rộng cửa vào bán kết trước đối thủ "vừa miếng"
Gia đình
22/07/2020 21:50Ngày ra tòa, tôi đeo bộ trang sức hơn 1 tỷ đồng, ăn mặc đồ hiệu từ đầu đến chân trước sự kinh ngạc tột độ của chồng cũ
Khi quyết định đặt bộ trang sức trị giá hơn 1 tỷ đồng, tim tôi dường như đã hóa đá. Bên nhau từ thời nghèo khó, trải qua biết bao cay đắng, khổ cực, cuối cùng tưởng như có thể hưởng quả ngọt thì mái ấm của tôi cũng tan vỡ. Người đời nói: "Sang đổi bạn, giàu đổi vợ" chẳng sai. Chồng tôi, người đàn ông đã từng thề hẹn sẽ yêu thương, chăm sóc tôi cả đời, cuối cùng cũng phản bội tôi.
Tôi và anh ở bên nhau 15 năm. Từ khi cả hai mới gặp nhau ở thành phố với hai bàn tay trắng, chỉ là nhân viên chạy bàn nhà hàng. Đồng cảnh ngộ, chúng tôi chia sẻ tâm sự, chia sẻ từng bữa cơm đạm bạc, chia sẻ cái bánh mì rồi yêu nhau lúc nào chẳng hay. Cứ bình yên đi cạnh nhau hơn 2 năm tiếp theo, chúng tôi quyết định tổ chức đám cưới.
Nói là đám cưới nhưng thật ra chỉ là bữa cơm đãi dòng họ hai bên vì cả hai gia đình đều quá nghèo. Sau khi cưới, chúng tôi lại lên thành phố, động viên nhau, cùng chui rúc trong căn phòng trọ nóng bức về mùa hè, lạnh cóng vào mùa đông. Chúng tôi khởi nghiệp bằng gánh bánh mì ở đầu đường phố khi tôi mang bầu, không thể tiếp tục làm công nhân được nữa.
Đó là những đêm cả hai ngồi đếm những đồng tiền lẻ, vuốt ve chúng tựa như báu vật. Sau đó, tôi lại mở bán thêm nước uống ở khu công nghiệp. Từ những đồng tiền lẻ ấy, chồng tôi đi học cơ khí rồi thuê mặt bằng mở xưởng làm việc riêng.
Cuộc sống của chúng tôi khá giả hơn. Tôi bán nhiều thứ, từ nước uống đến thức ăn sáng, ăn tối, trái cây. Cái gì làm được, tôi đều làm. Tôi làm mà chẳng nghĩ gì cho bản thân. Tôi có thể mua bộ vest đắt tiền cho chồng để anh đi kí kết hợp đồng với các chủ thầu xây dựng nhưng lại chẳng dám mua cho mình một bộ váy mới. Tôi nhàu nhĩ theo thời gian, già đi theo thời gian. Còn chồng lại phong độ, trẻ trung hẳn ra.
Rồi anh lập công ty riêng. Tôi lại hùn hết vốn liếng vào công ty anh. Thật may vì mọi thứ đi đúng quỹ đạo. Chúng tôi đã có thể gọi những món ăn đắt tiền khi vào nhà hàng, đã có thể xây một căn biệt thự rộng lớn, cho con học trường quốc tế. Tôi cũng không cần đứng bán nữa mà thuê người bán hàng, chỉ chạy ra chạy vào xem xét mà thôi.
Nhưng lúc tưởng như có thể hưởng quả ngọt, có thể hạnh phúc bên nhau mãi mãi thì chồng tôi dẫn cô ta về. Một cô gái xinh đẹp, nước da trắng bóc, ăn mặc đồ hiệu từ đầu đến chân. Cô ta nhìn tôi bằng ánh mắt của kẻ chiến thắng. Tôi chênh vênh, chao đảo, gục ngã. Nhưng sự tự tôn không cho phép tôi quỵ lụy. Chúng tôi kí tên vào đơn ly hôn trong bình yên.
Tôi nhìn mình trong gương. Già dặn. Ăn mặc cũ rích. Nhìn rồi phì cười trong cay đắng. Tôi còn chán chính tôi, huống chi là chồng.
Ngày ra tòa, tôi bước đi trong ánh mắt kinh ngạc tột độ của chồng mình. Tôi đeo bộ trang sức hơn 1 tỷ đồng, bước xuống từ chiếc ô tô sang trọng và ăn mặc đồ hiệu từ đầu đến chân. Tôi cũng đi spa, dưỡng da, chỉn chu nhan sắc. Tôi muốn chồng phải nhớ rằng, tôi đã từng rực rỡ như thế, xinh đẹp như thế. Vì ai mà tôi trở nên già dặn, luộm thuộm? Chẳng phải vì anh ta sao?
Rời tòa, chồng cũ chạy theo, nắm lấy tay tôi nhưng tôi gạt ra. Tôi không còn cần anh ta nữa. Tôi chỉ tiếc 15 năm qua, tiếc những ngày tháng đong đầy kỉ niệm. Từ ngày mai, tôi sẽ bước đi một mình bên cạnh 2 con. Tôi sẽ thật mạnh mẽ. Nhưng tại sao trong sâu thẳm, tôi vẫn thấy chông chênh, lạc lõng thế này?
Theo N.T.M.H (Phụ Nữ Việt Nam)
- Danh tính 2 công nhân tử vong dưới hố ga ở TP.HCM, đau đớn khi biết nguồn cơn sự việc (10:07)
- Bang Colorado đón nghị sĩ gốc Việt đầu tiên trong nghị viện (10:02)
- Dưỡng bóng lốp ô tô: Bí quyết giúp xe "sang" hơn hay mối nguy hại tiềm ẩn? (10:00)
- Lý do khiến Gia Lai phải xác minh lại hoàn cảnh gia đình nhận nuôi bé gái bị vùi lấp ở vườn cao su (22 phút trước)
- Nhóm MTV bất ngờ kết hợp với ca sĩ ảo Ann: Khi tượng đài nhạc thực giao thoa cùng công nghệ CGI (31 phút trước)
- Giáo dục Hong Kong đau đầu vì AI: 1/4 học sinh đang không thể tự mình làm bài tập (35 phút trước)
- Video: Mỹ tiếp tục đột kích tàu dầu, siết chặt vòng vây trừng phạt Venezuela (36 phút trước)
- YouTube trao "quyền trượng" cho phụ huynh: Có thể chặn hoàn toàn Shorts để bảo vệ trẻ em (36 phút trước)
- Thị trường vàng ngày 16/1/2026: Sức ép chốt lời gia tăng, nhà đầu tư đối mặt với rủi ro "hai chiều" (43 phút trước)
- Căng thẳng leo thang tại Greenland: Mỹ kiên quyết giữ tham vọng bất chấp động thái quân sự từ châu Âu (48 phút trước)